"Chuyển sớm một chút, sau này dễ dàng vào thành phố." "Ông, sao ông có thể đồng ý chứ." Bà Hứa lập tức nổi nóng. "Bà còn muốn để mấy đứa cháu trai ở lại đây quét nhà xí với bà sao? Nhà họ Hứa không thể bị mất mặt như vậy. Nếu như sau này mấy đứa cháu trai không có tiền đồ, tôi chết cũng không còn mặt mũi nào gặp tổ tông của nhà họ Hứa." Nói ra những lời này, bà Hứa cũng hết đường cãi lại. Một lát sau lại nói: "Vậy Lưu Xảo và Kiến Bình không thể đi, mấy đứa trẻ thì chuyển qua đi." Lần này Lý Tĩnh không hề phản bác lại. Dù sao cô ta chỉ cần bọn trẻ là được. Những người khác không đi thì càng tốt. Lưu Xảo mỉm cười: "Mẹ, con và Kiến Bình cũng không có suy nghĩ nhiều như vậy, dù sao ở đâu cũng như nhau. Nhưng mà năm nay lương thực được chia của nhà chúng ta ít hơn năm ngoái. Con lo năm sau trong thôn lại mượn cớ chuyện của mẹ và chị dâu hai, đến lúc đó lương thực của cả nhà chúng ta đều bị chia ít đi. Con và Kiến Bình tách ra ngoài, thế nào thì cũng an toàn hơn một chút. Mẹ, con và Kiến Bình thế nào, mẹ còn không rõ sao?" Nói rồi lại lén đá Hứa Kiến Bình một cái. Hứa Kiến Bình cũng vội vàng nói: "Đúng vậy đó mẹ, con và Xảo nhất định sẽ hiếu thảo với mẹ." "Tách ra, tách ra cả đi." Ông Hứa đứng dậy, quăng lại một câu rồi đi ra ngoài. Ông ta biết, lòng của nhà họ Hứa này đã bắt đầu tan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5242888/chuong-139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.