Sớm biết sinh ra một cái thứ như vậy, lúc trước nên vứt đi. Bây giờ có hối hận cũng vô dụng. Lý Tĩnh cắn răng, đứng dậy nói: "Con đi xem thử còn thịt không, lấy một ít về để nhà chúng ta gói sủi cảo ăn." Trương Thúy Cầm lập tức nuốt nước miếng. Bà Hứa cũng chỉ lạnh lùng hừ một tiếng. Trong lòng Lý Tĩnh khó chịu bước ra cửa, Lưu xảo cũng đứng lên: "Con đi với chị dâu, chị ấy không thường trở về, có thể sẽ đi lộn chỗ." "Nịnh nọt gì chứ." Trương Thúy Cầm nói thầm sau lưng cô ta. "Không đến lượt cô nói chuyện, cô câm miệng cho tôi!" Bà Hứa nhếch miệng trách mắng. Con đàn bà này còn tưởng rằng cô ta đã trở mình được rồi, lúc trước hại bà ta chịu tội, chuyện này bà ta vẫn luôn nhớ kỹ. Tự dưng bị bà Hứa quát, ngay cả một cái rắm Trương Thúy Cầm cũng không dám thả, lại cúi đầu đứng đằng sau bà Hứa. Hứa Hồng nhìn thấy mẹ mình như vậy, trong lòng cũng có chút ghét bỏ. Chuyện của bà nội chị ta, chị ta cũng đã nghe nói rồi, cảm thấy quả thực chuyện này là mẹ chị ta không đúng. Bà nội đã lớn tuổi như vậy rồi, mẹ chị ta gánh vác trách nhiệm không phải là tốt nhất sao, làm bây giờ trong nhà còn có thêm một người chịu tội. Hơn nữa vừa rồi còn làm mích lòng bác cả, lỡ như sau này bác cả thiên vị Hứa Mai Tử thì phải làm sao. "Chị cả, chị không ăn có thể cho em ăn không?" Hứa Linh ở bên cạnh nhìn thấy Hứa Hồng cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5242884/chuong-135.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.