Hứa Nam Nam đang ký tên, thì có người đột nhiên đi tới. Hứa Nam Nam vừa nghe thấy giọng nói, khóe miệng méo xệch, quay lại nhìn người đến. Sao cô lại quên mất, Lý Tĩnh và mấy đứa cháu cũng thuộc phạm vi "người sáu" chứ. Lý Tĩnh nhìn cô, dịu dàng cười: "Sao thấy mẹ lại không nói chuyện?" "Nhà ông Hứa đã viết giấy cam đoan, vạch rõ giới hạn với cháu, cháu không biết nên xưng hô thế nào. Chuyện này chú Căn Sinh cũng biết, đúng không, chú Căn Sinh?" "Đúng là có chuyện này." Hứa Căn Sinh nói. "Còn là do Hứa Kiến Sinh tự mình viết, chú ấy không nói với cô sao?" Không phải Hứa Căn Sinh cố tình châm chọc Lý Tĩnh, mà hắn ta nghĩ rằng Lý Tĩnh thật sự không biết chuyện này, lại nghĩ dù sao thì Lý Tĩnh cũng là mẹ của hai chị em Hứa Nam Nam, biết đâu sau khi biết chuyện này thì sẽ bảo vệ hai cô bé. Lý Tĩnh nghe thấy những lời này, vẻ mặt cứng đờ. Thấy Hứa Căn Sinh còn đang nhìn mình chằm chằm, cô ta gượng gạo nói: "Kiến Sinh đã nói chuyện này rồi, chỉ là tôi vẫn luôn cảm thấy cho dù thế nào thì tôi cũng là mẹ ruột của hai đứa nó." Tất nhiên là cô ta biết chuyện này rồi, lúc đó còn cảm thấy làm chuyện này rất đúng đắn. Thứ sao chổi gây họa thế này, phải nên quét ra khỏi nhà. Nhưng mà lúc này sao có thể thừa nhận chứ. Vậy mà trong tay con nhỏ này lại có hơn ba trăm cân lương thực. Đừng thấy cảnh cô ta sống ở trong thành phố, hộ khẩu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5242879/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.