Lúc Lý Thành Văn tìm được nơi nuôi trồng, Hạ Thu Sinh đang xúc phân heo trong chuồng heo. Hứa Nam Nam ở bên cạnh ném cỏ heo. Trên mặt hai người đều mang vẻ mệt mỏi, Lý Thành Văn thấy cảnh này, thiếu chút nữa cho rằng mình tìm nhầm chỗ. "Chị, có người tới." Hứa Tiểu Mãn đang làm đề toán đột nhiên phát hiện người ngoài đến, vội vàng báo tin. Bởi vì chuyện gần đây len lén đi theo Hạ Thu Sinh học tập, cô bé đã bồi dưỡng được tính cảnh giác cao, luôn lo người khác sẽ hại chị em và ông Hứa. Hứa Nam Nam và Hạ Thu Sinh nghe vậy, đều theo bản năng nhìn sang cửa vào. Hạ Thu Sinh thấy người tới, trong mắt mang theo chút rõ ràng, hình như đã sớm biết người này sẽ đến. Ông ấy bình thản bỏ xẻng, tháo khẩu trang xuống: "Thành Văn, trò tới rồi." "Thầy?!" Khoảnh khắc Lý Thành Văn thấy Hạ Thu Sinh xoay người lại, tháo khẩu trang xuống, thì kinh ngạc gọi ra tiếng. Lúc này Hạ Thu Sinh đã đầu hai thứ tóc, sắc mặt vàng vọt, già nua mà tiều tụy, không hề có dáng vẻ hăm hở như ở trường trước đây. Trong ký ức của anh ấy, thầy tuấn tú, nho nhã, ăn nói tài giỏi. Trước khi tới, anh ấy tưởng tượng rất nhiều về hoàn cảnh của Hạ Thu Sinh, nhưng trước giờ không dám nghĩ tới cảnh ngày. Anh ấy biết, thầy Hạ chỉ lớn hơn mình khoảng mười tuổi, bây giờ tính tới tính lui thì cũng mới hơn năm mươi tuổi, sao lại trở nên già lọm khọm như vậy. So với kích động và kinh ngạc của Lý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5242876/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.