Ở trong một căn phòng khác cũng truyền đến giọng nói của Trương Thúy Cầm, nhưng mà chẳng ai quan tâm đến cô ta. Hứa Kiến Sinh vừa vào phòng, tiếng la lối của bà Hứa càng to hơn, còn cầm cái ly tráng men ném lên người Hứa Kiến Sinh: "Anh, cái thứ không có lương tâm, còn trở về làm cái gì, sao không đợi tôi chết rồi hãy trở về. Tôi đúng là tạo nghiệp nên mới sinh ra đứa con trai như anh, thế mà lại đưa cho tôi một con tiểu tiện nhân như vậy, báo hại tôi chịu khổ." Bà Hứa khóc lóc nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, khóc lóc kể lể. Hứa Kiến Sinh nhìn thấy dáng vẻ bà ta như vậy, trong lòng cũng rất áy náy. Hai người em trai cũng trách hắn ta: "Anh, anh còn không quỳ xuống với mẹ, lúc trước vì nuông nấng chúng ta, mẹ đã chịu biết bao khổ cực. Bây giờ một bó tuổi rồi vẫn còn phải chịu khổ như vậy." Hứa Kiến Bình lau nước mắt nói. Hứa Kiến Hải ở bên cạnh hừ một tiếng, cười nhạo nói: "Kiến Bình, em nói có ích gì chứ, bây giờ anh ta đã là người thành phố rồi, đi sống yên vui sung sướng, nào còn quan tâm đến chuyện của người trong thôn chúng ta chứ. Đợi lúc anh ta trở về thành phố rồi, mẹ có chịu khổ cực thì anh ta cũng không nhìn thấy, cứ thế coi như chẳng có việc gì xảy ra hết." Lời này của Hứa Kiến Hải coi như đã đào trái tim của Hứa Kiến Sinh. Hắn ta ở trong thành phố, lúc nào cũng nhớ cha mẹ ở nhà chịu khổ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5242870/chuong-121.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.