Người lớn bên cạnh cũng phản ứng lại, vội ôm Hứa Tiểu Mãn lên đi đến trạm y tế trong thôn. May mà ở đây là trong thôn, trạm y tế cũng cách đó không xa. Trước khi đi, Hứa Nam Nam đỏ mắt hét to: "Tôi không có quan hệ gì với nhà họ Hứa hết, Lý Xuân Cúc và Trương Thúy Cầm đã ăn trộm đồ của tôi. Bọn họ chính là cứt chuột hôi thối của xã hội!" Hét xong rồi lập tức đi theo đến trạm y tế. Cán bộ trong thôn cũng không nghĩ tới sẽ ầm ĩ thành như vậy. Chủ yếu là không nghĩ tới người làm cha này thật sự có thể xuống tay được. Nếu không thì vừa nãy đã để người đến ngăn cản rồi. Mặc dù Hứa Nam Nam đã đi rồi, nhưng đại hội xét xử công khai mới vừa bắt đầu thôi. Trải qua chuyện vừa nãy, dường như Hứa Kiến Sinh cũng bị chấn động rồi, lúc bị người khác đưa đến một bên cũng không có phản kháng. Bà Hứa nhìn thấy thế mà con trai lại không tung sức nữa, lại gân cổ òa khóc: "Tôi đúng là tạo nghiệp mà, sao lại nuôi một cái đồ bất hiếu như vậy, đúng là muốn lấy cái mạng già của tôi mà." Trương Thúy Cầm cũng ở một bên kêu: "Đều do bà Hứa bảo tôi làm." Hứa Kiến Hải nghe thấy cô ta còn kêu như vậy thì xông qua đạp cô ta ngã xuống đất. "Cô con đàn bà thối này!" Gã ta hận, sao ban đầu lại cưới người vợ ngu ngốc như vậy. Thấy gã ta đến phá rối, lại có người đến bắt gã ta lại. Cán bộ trong thôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5242867/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.