"Cái tính của bà già đó là vậy, thấy cháu cầm đồ qua đây là tức giận, cũng không nghĩ xem ban đầu đối xử với cháu thế nào." Tống Quế Hoa hừ một tiếng, trong giọng nói tràn đầy khinh bỉ. Lúc đầu mặc kệ cháu, bây giờ lại đỏ con mắt, cô ấy chưa từng gặp người có lòng tham không đáy như vậy: "Cháu đừng sợ, bà Trần của cháu đã nói, dù gì cháu cũng là người trên hộ khẩu nhà này, kiểu gì cũng không thể để cháu bị người ta ức h**p. Nếu họ còn dám tới gây chuyện, chúng ta dùng cây lăn bột đánh họ một trận." Bà Hứa cố gắng chống thẳng lưng mới về đến nhà. Vừa về đến nhà, bà ta lập tức hất cánh tay của hai con dâu ra, ngồi dưới đất khóc lóc om sòm: "Tôi không sống nữa, không sống nữa. Tuổi đã cao như vậy mà bị một góa phụ ức h**p, tôi sống còn có ý gì." Nghe thấy tiếng kêu này, ông Hứa không hút nổi thuốc nữa, gõ tẩu thuốc: "Ồn ào gì chứ, có để người ta yên tĩnh không, vừa nãy ồn ào trước nhà vẫn chưa đủ hả?" Vừa nãy bà Hứa ra ngoài gây chuyện, ông ta cũng nghe thấy tiếng động, cảm thấy quá mất mặt. Cháu gái đều chia ra ngoài, còn có gì để làm lớn chuyện. Ông ta chỉ mong sau này người khác sẽ quên hai con nhỏ đó là cháu gái của nhà ông Hứa, cứ như vậy sau này sẽ không ai nhớ nhà họ còn có cháu gái chạy bên ngoài. Bà cụ thì hay rồi, rảnh rỗi thì chạy đi gây chuyện. Nghe ông Hứa trách mắng mình,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5242854/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.