Tháng trước bọn trẻ không trở về nhà, con cũng là người làm mẹ, trong lòng cũng nhớ thương con mà, tại sao cô ta có thể đi, còn con thì không thể đi chứ." Trương Thúy Cầm nói rồi òa khóc, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng: "Lỗi Tử đáng thương của con, cả tháng không gặp mẹ ruột, cũng không biết thằng bé nhớ con đến thế nào." Bà Hứa bị cô ta ồn ào đến nỗi đầu óc choáng váng. Bà ta đập bàn, không vui nói: "Đi cả rồi thì ai làm việc, tôi nói chuyện cô còn không nghe, phản cả rồi!" Lúc này Hứa Kiến Hải mới nói: "Mẹ, tính tình Thúy Cầm chính là như vậy, mẹ đừng tức giận nữa. Cô ấy thật sự nhớ con trẻ, không thì thế này đi, con sẽ làm việc nhiều hơn một chút để cho Thúy Cầm đi thăm mấy đứa trẻ. Nếu không thì đến lúc đó, em dâu ba đi rồi, Mai Tử và Long Long nhìn thấy mẹ đến, còn Hồng Hồng và Lỗi Tử nhà con lại không nhìn thấy, nhất định trong lòng sẽ rất buồn." Những này của Hứa Kiến Hải đã chạm đến trong lòng bà Hứa, bà Hứa không thương con dâu, cho dù có thích Lưu Xảo thế nào đi nữa, bà ta cũng không thể thương người con dâu Lưu Xảo này, nhưng bà ta thương cháu trai. Nhất là Hứa Lỗi, đứa con trai của Trương Thúy Cầm, đó chính là cháu đích tôn của bà ta mà. Tình cảm của bà Hứa với mấy người con trai cũng bình thường, trong lòng luôn cảm thấy con trai nên phụng dưỡng và lo ma chay cho bà ta, đó chính là trách nhiệm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5242843/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.