Tống Quế Hoa lo lắng nói: "Nam Nam, cháu nói bà nội cháu có đồng ý không?" Chuyện này thật sự cũng khó làm, dù sao thì hai ông bà Hứa là chủ hộ, mà Hứa Nam Nam lại là trẻ vị thành niên, không cách làm chuyển hộ khẩu ra riêng được. Vốn dĩ trong lòng Hứa Nam Nam đã có chút dự tính. Nếu như lần này không thành công thì cô sẽ lấy ra một chút tiền, bảo Tống Quế Hoa bàn điều kiện riêng với bà Hứa. Cũng chẳng còn cách nào nữa, đối với chuyện này, cô cứng đối cứng với bà Hứa cũng chẳng có tác dụng. Đến lúc đó thì cứ thoái thác là lần trước đến hầm mỏ, những người cô chú cô quen biết lúc trước nhìn thấy cô đáng thương nên đã lén cho cô tiền. Cô biết mình trong mắt bà Hứa chẳng là cái thá gì cả, chỉ cần có lợi ích thì cũng có thể gả cô ra ngoài. Huống chi là chuyển một cái hộ khẩu. Nhưng mà xem ra bây giờ dường như sự việc đã có chút chuyển biến. Qua một lát sau, bà Hứa ở trong phòng kêu lên một câu, chính là gọi ông Hứa đi vào. Ông Hứa khó chịu nhìn bọn họ một cái rồi cũng quay người đi vào phòng. Để mấy người Hứa Căn Sinh cứ thế mà đứng bên ngoài. Hứa Căn Sinh bỗng cảm thấy xấu hổ: "Có được hay không thì cũng phải nói một câu chứ. Làm cái gì vậy trời?" Lúc mấy người họ không còn kiên nhẫn đợi nữa, cuối cùng ông Hứa và bà Hứa cũng đi ra. Ông Hứa vẫn là dáng vẻ khó chịu không thèm hé răng, còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5242837/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.