"Sao các cháu lại tới?" "Chúng cháu nghe nói ông bị bệnh." Hứa Nam Nam đặt nến và vật trong tay lên bàn, là cháo mà cô vừa dùng bình nước để nấu ở trên núi: "Cháu nấu chút cháo cho ông, ông ăn một chút đi." Hạ Thu Sinh ngồi tựa trên giường, hơi mở mắt nhìn cô: "Khụ khụ, không ngờ lại có người tới thăm ông, ông cho rằng mình chết ở đây cũng không có ai biết." Trong giọng nói mang theo chút chế giễu. "Ông à, ông sẽ không chết đâu, trước đây cháu bị bệnh cũng không chết." Hứa Tiểu Mãn vội vàng nói, cô bé sợ nhất người ta nói chữ này. Trước đây lúc cô bé bị bệnh, bà thường xuyên nói cô bé sẽ chết. Hạ Thu Sinh mỉm cười: "Thật ra có lúc chết còn tốt hơn là sống." Nếu như lúc đó ông ấy dũng cảm một chút, chết sớm một chút, có lẽ cũng sẽ không phải chịu những hành hạ về sau. "Nhưng cháu cảm thấy thà sống còn hơn chết." Hứa Nam Nam nghe ra Hạ Thu Sinh đang không muốn sống lắm, lập tức kiên định nói: "Ông Hạ, bây giờ cháu và Tiểu Mãn đã ra khỏi nhà rồi." "Hửm?" Hạ Thu Sinh nhìn cô, hình như hơi kinh ngạc, hoặc là không hiểu tại sao cô đột nhiên nói sang chuyện khác. Hứa Nam Nam than thở: "Ông Hạ cũng biết người nhà cháu đối xử với cháu thế nào. Theo lý mà nói, tương lai cháu và Tiểu Mãn cũng không có hy vọng gì, nhưng cháu không cam chịu. Trời cao để cháu gặp phải người nhà như vậy, cháu không có lựa chọn khác, nhưng cháu luôn có thể cố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5242830/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.