Dọc đường đi, Hứa Kiến Sinh cũng muốn trò chuyện với Hứa Nam Nam một chút, để cô biết được nỗi khổ của người lớn, sau này đừng làm loạn với người nhà, cũng đừng oán giận mẹ cô. Nhưng tiếc là vừa lên xe, Hứa Nam Nam đã ôm lấy Hứa Tiểu Mãn đi ngủ, hoàn toàn không thèm để ý đến người cha ruột là hắn ta. Mãi cho đến khi xuống xe, Hứa Kiến Sinh cũng chẳng có cơ hội nói được vài câu với Hứa Nam Nam. "Đường này khó đi, sau này các con đừng chạy lung tung như trước nữa." Lúc trèo đèo vượt núi, Hứa Kiến Sơn dặn dò hai đứa con. Mặc dù đã được giẫm ra một con đường đi, nhưng nếu như không cẩn thận thì cũng rất dễ bước hụt. Hứa Nam Nam không để ý nói: "Ngày hôm đó lúc con và Tiểu Mãn đi con đường này, trời vẫn còn chưa sáng, chẳng phải vẫn đi được đấy sao?" "Đứa nhỏ này, nguy hiểm như vậy, sau này không được liều lĩnh như vậy nữa." Hứa Kiến Sinh nghĩ mà sợ nói. Nếu như bước hụt, vậy thật quá nguy hiểm. Hứa Nam Nam nhìn hắn ta: "Đây không phải là liều lĩnh, mà đây là vì để sống." Nói rồi lại kéo Tiểu Mãn tự mình đi về phía trước. Bước chân Hứa Kiến Sinh dừng lại một chốc, nhìn thấy bóng dáng ốm yếu của hai đứa con gái, trong lòng cứ cảm thấy vô cùng khó chịu. Hắn ta không biết tại sao mọi chuyện lại biến thành thế này. Lúc trước đón bọn trẻ trở về, hắn nghĩ hiện giờ cuộc sống cũng đã tốt hơn rồi, sẽ không còn khổ cực giống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5242811/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.