Ngay lập tức trong lòng Lý Tĩnh lại không thoải mái. Hừ hừ hai tiếng rồi đi vào trong phòng. Nhưng Hứa Nam Nam không có thời gian quan tâm đến tâm trạng của cô ta, cô gọi Hứa Tiểu Mãn đến, dặn dò cô bé không được chạy lung tung, cô đi ra ngoài làm một chút chuyện. Hứa Tiểu Mãn ngoan ngoãn gật đầu: "Chị, chị yên tâm đi, em không đi đâu hết. Nhưng mà chị ơi, chị biết đường không, chị ra ngoài làm gì vậy?" "Chẳng phải là chị chưa từng vào thị trấn sao, đi ra ngoài xem xem. Em còn nhỏ, nên đừng đi ra ngoài. Trước bữa tối chị sẽ trở về." Hứa Nam Nam sờ đầu cô bé. Ở trong cái nhà này, cô cũng có một người thân rồi. Dặn dò Hứa Tiểu Mãn xong, Hứa Nam Nam trực tiếp đi ra ngoài. Nhà ở của Hứa Kiến Sinh là căn phòng công nhân do hầm mỏ sắp xếp, gần bên hầm mỏ, cách xa nội thành. Nhưng thị trấn lúc này cũng không quá lớn, lúc từ bến xe đến thì Hứa Nam Nam đã nhớ đường rồi, lần này đi đến đó cũng quen đường quen lối. Thị trấn Hứa Nam Nam đang ở tên là huyện Nam Giang, chẳng qua bởi vì nơi này có một cái quặng sắt, thúc đẩy sự phát triển của địa phương, cho nên công nhân cũng rất nhiều. Trên đường đi, cô đã gặp được rất nhiều công nhân mặc quần áo bảo hộ của hầm mỏ. Đi hơn nửa tiếng thì đến trung tâm thị trấn. Lúc này vẫn chưa có người kinh doanh buôn bán, trên đường cũng không náo nhiệt lắm, đi qua một số quán ăn cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5242802/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.