Khi ta về đến nhà thì trời đã xế chiều.
Ta đã chuẩn bị xong bữa ăn cho bà lão, rồi đút từng muỗng cho cô ăn hết.
“Ngươi là ai vậy?” Bà lão vừa ăn vừa hỏi.
“Được rồi, xem ra hôm nay cô đã chơi rất vui.” Ta cười nói, “Về nhà rồi mà còn quên ta là ai, tiểu gia là con trai ngài, tiểu gia chính là Trần Tuấn Nam.”
“Thật buồn cười, còn trẻ mà đã tự xưng tiểu gia.” Cô cũng cười theo, “Làm sao ngài có thể là con trai ta được, con trai ta…”
“Con trai ngài sáu tuổi.” Ta đặt bát cơm xuống, cầm lấy con dế mèn đang kêu ầm ĩ bên cạnh, “Nhìn xem, con trai sáu tuổi của ngài còn mua dế mèn nữa này.”
Cô vui mừng cầm lấy con dế mèn, ngắm nghía một lúc rồi nhẹ nhàng nói: “Dế mèn tốt quá, Đại Nam thích trêu dế mèn lắm, nó mà thấy chắc sẽ vui lắm.”
“Hắn tốt nhất là vậy.” Ta giặt một chiếc khăn nóng, lau mặt cho bà lão, “Hôm nay ngài ăn no rồi thì nên nghỉ ngơi sớm, tiểu gia tối nay còn có một cuộc hẹn quan trọng.”
“Ôi, ngài cứ bận việc của ngài đi, làm sao có thể cứ làm lỡ việc của ngài mãi được.” Bà lão vừa ôm con dế mèn vừa nói, “Ngài có thể giúp ta treo con dế mèn này vào phòng của Đại Nam được không?”
“Sao vậy, ngài không muốn ngắm thêm chút nữa sao?”
“Không ngắm nữa, treo vào phòng của Đại Nam đi, Đại Nam thích dế mèn.”
Ta làm theo ý bà lão, treo con dế mèn vào phòng của chính mình, rồi lại đứng dậy dọn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5234640/chuong-1493.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.