Vài ngày sau, sáng sớm tinh mơ, ta còn chưa tỉnh ngủ thì điện thoại đã rung liên hồi.
Ta cầm lên xem, là điện thoại của Hác Giai Giai. Không nói hai lời, ta cúp máy và tiếp tục ngủ.
Thế mà thằng nhóc Hác Giai Giai này như phát điên, trong vòng một phút đã gọi hơn ba vạn cuộc, xem ra thật sự không thể để ta ngủ tiếp được nữa.
Tối nay thằng nhóc này rõ ràng có buổi biểu diễn, giờ lại hăng hái thế này.
Mãi mới có một buổi sáng sớm ta không phải đưa đại tỷ đi xem kịch, vậy mà vẫn không được yên ổn.
Nghĩ kỹ lại, có lẽ thằng nhóc này lo lắng đến mức cả đêm không ngủ.
“Nói đi.” Ta nhấc điện thoại, nhắm mắt nói.
“Trần Tuấn Nam, ta chửi cha ngươi!” Hác Giai Giai hét lớn, “Ngươi rốt cuộc…”
Ta cúp điện thoại, rồi nhắm mắt ngủ tiếp.
Chưa đầy vài giây, Hác Giai Giai lại gọi đến.
“Trần đại gia, vừa rồi thái độ của ta không tốt, ngài đừng cúp máy, ngài thông cảm.”
“Ừm.” Ta nhắm mắt đáp một tiếng, “Nói đi.”
“Ngươi rốt cuộc đã làm thế nào?” Hác Giai Giai hỏi với vẻ khó hiểu trong điện thoại.
“Cái gì làm thế nào?” Ta tỏ vẻ không hiểu, “Tiểu gia nghe không hiểu.”
“Ngươi còn giả ngây giả dại với ta! Hôm qua bên bán vé nói với ta là hai trăm chỗ ngồi trong nhà hát đều đã bán hết sạch!” Hác Giai Giai nghe có vẻ thật sự rất phức tạp về cảm xúc, “Ngươi mà nói chuyện này không liên quan đến ngươi thì ta tuyệt đối không tin.”
Ta gãi gãi lưng, mắt lim dim nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5234638/chuong-1491.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.