Trong hơn một tháng, ta đã nhiều lần đưa đại tỷ đi cửa sau.
Ban đầu, ta và đại tỷ thường xuyên bị bảo vệ phát hiện và tra hỏi. Nhưng sau này, khi bảo vệ biết được tình trạng của đại tỷ, họ cũng mềm lòng, mỗi lần thấy chúng ta từ xa đi tới là chủ động mở cửa.
Giờ đây, ta và đại tỷ mặc định là người của đội Hác Giai Giai, chỉ cần Hác Giai Giai còn ở đây tập luyện, thì hai mẹ con ta có thể ra vào tùy ý.
Mỗi lần xem được nửa chừng, anh bảo vệ còn đến hỏi đại tỷ có cần chăn không.
Cũng coi như là để đại tỷ được hưởng dịch vụ hạng nhất.
Buổi biểu diễn của ban nhạc Hác Giai Giai cũng sắp bắt đầu, trong hơn một tháng qua, hắn xuất hiện ngày càng ít, trông có vẻ rất lo lắng, không ngờ thằng nhóc này cũng có lúc căng thẳng.
Theo lời hắn, bọn họ đều là những thanh niên yêu âm nhạc, chỉ tiếc là việc chơi nhạc nhiều khi chỉ dựa vào nhiệt huyết thì không thành công được.
Bao nhiêu năm qua, ngoài việc thua lỗ ra, bọn họ gần như chẳng thu được gì.
Thế là mấy người bọn họ nổi hứng bao trọn một ngày nhà hát, định vào ngày hai mươi chín Tết sẽ làm một buổi biểu diễn chia tay, coi như chính thức từ giã sự nghiệp âm nhạc của mình, sau đó sẽ đi tìm việc làm.
Hắn nói với ta, đối với một ban nhạc, điều đáng sợ nhất không phải là buổi biểu diễn chia tay.
Mà là ngay cả buổi biểu diễn chia tay cũng không có ai đến mua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5234631/chuong-1484.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.