Ban đầu, ta nghĩ mọi chuyện thật đơn giản.
Mẹ ta đã tỉnh, vậy thì cứ dưỡng thương cho lành, rồi bắt tên họ Quan kia bồi thường viện phí, ta sẽ tìm hắn gây sự một trận nữa.
Chúng ta có thể quay về cuộc sống như xưa, mẹ ta tiếp tục sống những ngày nhàn nhã ở nhà, còn ta đi học đại học.
Nhưng không ngờ, từ khi mẹ ta tỉnh lại, mọi chuyện dần đi theo hướng ngược lại.
“Ối giời!” Ta đẩy cửa vào, thấy cô mở mắt, lập tức nở nụ cười, “Đây là hoàng thái hậu nhà ai mà thân thể cứng cáp thế này? Ngã một cú rõ đau mà hôm sau đã tỉnh rồi?”
Diệp Hạo Nhiên, Lý Tĩnh và tên khốn nạn kia cũng lần lượt bước vào, tất cả đều lo lắng nhìn mẹ ta.
“Huệ Trân à… Huệ Trân, cô tỉnh rồi sao?” Tên họ Quan tiến lên định nắm tay mẹ ta, mẹ ta co rúm lại như nhìn thấy sói đói.
“Tên họ Quan kia, ngươi đừng có diễn nữa.” Ta đẩy hắn ra, nhanh chân ngồi xuống ghế, nhìn về phía mẹ ta, “Mẹ, sao rồi? Thấy chỗ nào không ổn không?”
Cô mở đôi mắt đảo qua đảo lại nhìn ta, nhìn tên khốn nạn, rồi lại quay đầu nhìn Diệp Hạo Nhiên và Lý Tĩnh.
“Các ngươi đều là… ai vậy…?” Cô khàn giọng hỏi.
Không khí im lặng vài giây.
“Chết tiệt.” Ta hoàn hồn, nhìn Diệp Hạo Nhiên và Lý Tĩnh, “Mất trí nhớ…?”
“Cái đó… người nhà Trần Huệ Trân?” Bác sĩ gọi ở cửa, “Người nhà Trần Huệ Trân ra đây một chút.”
Ta nghe xong đứng dậy đi ra ngoài, tên họ Quan cũng muốn đi, bị ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5234627/chuong-1480.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.