Thật khó để thu thập bằng chứng minh oan cho cha.
Ta thế đơn lực bạc, thậm chí còn không thể vào được cửa công ty của bọn họ.
Nhưng chiếc USB mà cấp dưới của cha đưa cho ta… liệu có thực sự giúp cha ta rửa sạch tội danh không? Kẻ thù của cha thậm chí còn không ngần ngại dẫn một đám người đến đập phá cửa hàng tiện lợi, điều này đã hoàn toàn vượt ra ngoài phạm vi tranh đấu thương trường.
Bọn họ thậm chí còn muốn giết người.
Vậy rốt cuộc ta đã có được thứ gì…?
Không có gì cả?
Ta ngẩng đầu nhìn kệ hàng trước mặt.
Đúng vậy, không có gì cả.
Dạo này việc kinh doanh quá tốt, kệ hàng đều đã bán hết sạch, thậm chí mặt đất cũng đã mốc meo.
Phải làm sao đây, bầu trời đỏ như máu ngoài kia vẫn luôn tỏa ra ánh sáng ấm áp.
“Trên người ngươi luôn tỏa ra ánh sáng ấm áp.” Giang Nhược Tuyết kéo ta nói, “Ngươi chính là thủ lĩnh tốt nhất của chúng ta.”
Ta ư?
Giang Nhược Tuyết đang nói chuyện với ta sao?
Đúng vậy, chúng ta sắp khiêu chiến Song Long.
Nói ra cũng thật mỉa mai.
Sau khi đến “Đào Nguyên”, ta nhanh chóng dùng năng lực của chính mình để thành lập một tổ chức nhỏ.
Tuy ta chỉ là một nhân viên cửa hàng tiện lợi, nhưng từ nhỏ ta đã được cha mẹ hun đúc, học hỏi rất nhiều thủ đoạn trong giới kinh doanh và chính trị.
Có lẽ ta không phải người thông minh nhất cũng không phải người có võ lực mạnh nhất, nhưng ta lại có thể lãnh đạo tất cả mọi người trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5234604/chuong-1457.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.