Ta chậm rãi đẩy quả bóng rổ khỏi tay cô, dẫn cô đến bên tường.
Chuyện này quá kỳ lạ.
Ta cần xác minh.
Chẳng lẽ khuôn mặt cô có gì đó kỳ quái sao? Tại sao ngay khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt cô, ta lại có phản ứng lớn đến vậy?
Ta hít sâu vài hơi, đưa tay vén tóc cô sang một bên, một lần nữa nhìn vào khuôn mặt đó.
Vẫn rất đau.
Ta đưa tay ôm ngực, cảm giác như cả người dần bị máy xay thịt nghiền nát thành một đống hỗn độn, đại não lúc này cũng tràn ngập cảm xúc phức tạp.
Nhưng ta đã có thể dần thích nghi trong tình huống này.
Vấn đề thực sự nằm ở cô…
Thế nhưng ta biết mình hoàn toàn không quen cô, vậy nguyên nhân nào đã khuấy động cảm xúc của ta?
Người điên đầy đường, tại sao khi nhìn thấy những người khác ta chưa bao giờ có cảm xúc như vậy?
Ta buông tóc cô xuống, che đi khuôn mặt đó, cảm giác hỗn loạn cũng dần biến mất.
“Chẳng lẽ ngươi mang theo ‘hồi âm’…?” Ta nghi hoặc nói, “Một loại ‘hồi âm’ có thể khuấy động cảm xúc của người khác?”
Đây có lẽ là lời giải thích hợp lý nhất hiện tại, nhưng ta vẫn chưa từng gặp người điên nào mang trong mình ‘hồi âm’.
“Không… không…” Cô lắc đầu, đưa tay ra hiệu nói, “Ngươi… thì… ta…”
Ta không hiểu rõ lời cô nói, nhưng ta cảm thấy cô có thể hiểu lời ta nói.
Đúng như ta đã nói, một loại rất hiếm gặp.
Cô có thể giao tiếp đơn giản với ta.
“Ngươi không có ‘hồi âm’?” Ta lại hỏi.
“Không… thì… thì…”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5234600/chuong-1453.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.