Trên đường về nhà, ta không ngừng suy nghĩ về những lời cô bé kia nói.
Ta thừa nhận ta vẫn không hiểu suy nghĩ của cô.
Ta cho rằng cô đang cố chấp vào những điều có hại cho chính mình.
Nhưng ta có chút kính phục sự kiên trì của cô.
Rõ ràng việc trả lại tiền sẽ khiến gia đình cô khó khăn hơn, nhưng cô vẫn kiên quyết.
Thật sự trên đời này có người chọn một con đường hoàn toàn không có lợi cho bản thân sao? Đây có còn là bản tính của loài người nữa không?
Ta suy nghĩ về vấn đề này trên taxi, và nhanh chóng cảm thấy rợn người khi nghĩ kỹ.
Ta nghĩ đến việc ta thường không hiểu tại sao Giáo sư Henry luôn miệng nói về “toàn thể nhân loại”, trong khi những bằng sáng chế sinh lợi nhất trong phòng thí nghiệm đều thuộc về ta, hắn chẳng có thu nhập đáng kể nào.
Nhưng hắn vẫn say mê không biết mệt.
Ví dụ, ta thường không hiểu tại sao cha mẹ ta lại quan tâm ta đến vậy, trong khi ta chỉ đối xử với họ bằng sự lễ phép cơ bản nhất.
Ta đã nhiều lần đưa tiền cho họ nhưng họ đều từ chối.
Nhìn từ một góc độ khác… nếu ngay từ đầu họ đã chọn cuộc sống như vậy thì sao?
Họ đã chọn một cách sống vừa vất vả vừa không có lợi cho bản thân, theo một lối suy nghĩ mà ta không hiểu.
Nhưng tại sao lại như vậy?
Tại sao họ lại chọn như thế?
Ta nhanh chóng cắt đứt dòng suy nghĩ, ta biết vấn đề này không thể tiếp tục suy nghĩ nữa.
Dù sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5234593/chuong-1446.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.