“Ngươi đúng là điên rồi...” Địa Ngưu nghiến răng nói, “Ngươi vì lợi ích của bản thân mà giết cả 【Sinh Tiêu】... Ngươi có biết 【Sinh Tiêu】 chết thì có nghĩa là gì không...”
“Vẫn còn hiểu lầm.” Bạch Dương lắc đầu, “Thứ nhất, hắn không phải do ta tự tay giết, thứ hai, ta giết hắn không phải vì lợi ích của bản thân.”
“Ngụy biện!!” Lời của Bạch Dương dường như khơi dậy chút tình thầy trò của Địa Ngưu, “Ngươi giết hắn, hắn sẽ không còn bất cứ cơ hội nào nữa...!”
“Muốn trách thì trách hắn đã thử thách ở ranh giới nguy hiểm.” Bạch Dương đáp, “Bây giờ ngươi cũng vậy, Địa Ngưu.”
“Ngươi...”
“Ân tình ta nợ tự có cách trả, nhưng nếu ai được ta nợ ân tình mà được đằng chân lân đằng đầu thì mọi chuyện sẽ khác.” Bạch Dương tiếp tục tiến lên, dồn Địa Ngưu vào góc.
“Rõ ràng chính ngươi bất kính... Giờ còn dám phản công ta?”
“Việc ta muốn làm vốn dĩ đã cực kỳ nguy hiểm.” Bạch Dương nói tiếp, “Bất cứ ai cản trở, ta nhất định sẽ tìm cách khiến đối phương biến mất. Nếu không tin thì ngươi cứ thử xem.”
“Ngươi thật sự không sợ chết...” Địa Ngưu nghiến răng nói.
“Ngươi đã biết ta muốn làm gì rồi, sao còn cho rằng ta sợ chết?” Bạch Dương nói, “Kẻ sợ chết có làm ra chuyện này không?”
“Những lời chúng ta nói chắc đều bị nghe lén... Nếu cấp trên biết được thì...”
“Bất kể lời chúng ta nói có bị nghe lén hay không, ngươi đều có thể chủ động báo cáo lên cấp trên.” Bạch Dương chìa tay ra, “Nhưng ta không cho ngươi nhiều thời gian đâu.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5234571/chuong-1424.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.