Sau tuổi mười tám, ta cứ ngỡ sẽ tìm được một chỗ làm việc đàng hoàng, ai ngờ mười ba tuổi ta đã bỏ học.
Hồi tiểu học, cha mẹ đăng ký cho ta vô số lớp năng khiếu, khi ấy họ mong ta sau này trở thành họa sĩ hay nhà thư pháp lừng danh, nhưng ai mà ngờ được học vấn của ta mãi mãi dừng lại ở bậc tiểu học? Một nơi làm việc tử tế, liệu có ai muốn nhận một kẻ thường xuyên bị bắt giam, lại chỉ có bằng tiểu học như ta không?
Thế là ta từng làm bảo vệ ở hộp đêm, chuyên giải quyết đám say xỉn; làm lễ tân ở trung tâm tắm hơi, chuyên xoa dịu đám ma cô; rồi lại đi bán xèng ở sòng bạc, bưng trái cây ở phòng karaoke.
Đó đã là những công việc “đàng hoàng” nhất mà ta có thể tìm được rồi.
Nhưng chẳng biết do ta tự cao tự đại hay không quen với những việc làm của họ, mà chẳng có nghề nào ta trụ được lâu.
Vài năm trời ta đổi không biết bao nhiêu công việc, cuối cùng vẫn phải rời bỏ chốn phồn hoa đô thị, thuê một cái sạp nhỏ ở chợ.
Ban đầu ta học theo người ta bày cờ tàn, chuyên “săn” mấy ông già rảnh rỗi.
Mỗi ván mười đồng, thắng thì trả lại một trăm.
Mấy ông già dường như không tài nào hiểu nổi, hễ là cờ tàn đã bày ra thì họ nhất định không thắng được.
Họ chỉ cho rằng mình từng trải, lý luận đầy mình, muốn dạy dỗ ta, cái thằng nhóc không biết trời cao đất dày này.
Bày cờ tàn hơn một năm, ta chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5234566/chuong-1419.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.