Năm người chúng ta vừa đi vừa nói cười, mang theo đủ loại vật tư tìm được đến địa điểm hẹn trước.
Ánh tà dương đang dần khuất sau mặt đất, cả thành phố trông thật ấm áp.
Những “Người tham gia” bắt đầu tìm chỗ qua đêm, những “Sinh Tiêu” trên đường phố cũng dần biến mất trong những góc khuất không ai để ý.
Mọi thứ dường như đang đi đến hồi kết.
Chẳng mấy chốc, chúng ta đã đến dưới chiếc chuông lớn, không ngờ “Tổ hợp Song Ngư” trong đội đã bày biện mọi thứ ở đây rồi.
“A! Mọi người đến rồi! Ta ở đây chán muốn nổ tung rồi!!” Trì Du từ xa đã hét lớn khi thấy chúng ta, “Mau đến nói chuyện với ta đi!”
Trì Du với mái tóc nhuộm highlight đủ màu, trông vẫn tràn đầy sức sống.
Cô nàng xông xáo đi đến bên ta, chộp lấy ngay thùng bia trong tay ta.
“Trì Du, cái gì mà chán muốn nổ tung?” Trang tỷ lắc đầu, “Vu Duyệt chẳng phải vẫn luôn ở bên cạnh ngươi sao?”
“Nhưng Vu Duyệt là người câm!” Trì Du bực bội đi đến giữa quảng trường, đặt thùng bia xuống bên cạnh đống gỗ vụn, “Các ngươi không phải không biết, không ai nói chuyện với ta là ta nghẹn chết đó!”
Vu Duyệt lúc này đang vác trên vai một lượng ván gỗ đáng kinh ngạc, không nói một lời đi đến giữa quảng trường, sau đó ném mạnh xuống.
Cô đưa tay lau mồ hôi trên cằm, trầm giọng nói: “Ta không phải người câm.”
“Ngươi mà không nói gì nữa thì sẽ biến thành người câm thật đó! Ta tức chết mất!” Trì Du chống nạnh, “Rốt cuộc là ai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5234559/chuong-1412.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.