Ngày hôm đó, cuối cùng viên cai ngục cũng nói với ta rằng luật sư đến gặp ta, ta rất vui.
Luật sư đến gặp ta, điều đó có nghĩa là mọi chuyện rất có thể đã có bước ngoặt.
Nhưng cùng với câu nói đó, toàn bộ trại giam cũng sụp đổ nhanh chóng.
Các bức tường bắt đầu xuất hiện vết nứt, ngay cả trần nhà cũng rơi xuống.
Nhiều người thấy tường nứt liền chạy ra khỏi phòng giam qua các vết nứt.
Một số người khác tiến lên, nhân lúc hỗn loạn đẩy ngã quản giáo, sau đó lấy chìa khóa mở cửa.
“Đại Quốc!!” Hải ca vừa chạy đến cuối hành lang vừa hét lớn với ta, “Chạy mau! Ngươi là tử tù, không chạy thì không còn cơ hội nữa!”
Vừa dứt lời, một mảng trần nhà rơi xuống, chôn sống hắn dưới đó.
Ta cảm thấy hơi choáng váng, ta không biết bây giờ nên làm gì, nhưng ta biết ta không thể chạy.
Ta chạy, tức là ta nhận tội.
Ta không phải tử tù, ta chắc chắn không phải.
Nhưng cho đến khi toàn bộ trại giam không còn một bóng người, cho đến khi đống đổ nát chôn vùi ta, ta vẫn không biết luật sư muốn nói gì với ta.
Vụ án đã được xét xử lại chưa? Cảnh sát đã tìm thấy vật chứng hoặc nhân chứng quan trọng chưa?
Ta có thể trở về chưa?
Sau này ta mới biết, thời gian ta và Tiểu Vũ xa cách lại dài đến không thể tưởng tượng được, thậm chí còn nhiều hơn bảy năm ta bị kết án.
Thời gian ta ở đó đủ để một người bình thường già đi và chết.
Nếu lúc đó ta nhận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5234537/chuong-1390.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.