“Con gái ta mới năm tuổi.” Ta gần như van xin, “Bảy năm tới nó chỉ có thể lớn lên với người khác... Chu... như vậy là không đúng...”
“Ta... ta hiểu...”
“Đúng là vớ vẩn...” Ta muốn đưa tay nắm lấy tay Tiểu Chu, nhưng quản giáo đã ngăn ta lại, “Tiểu Chu... nếu Tiểu Vũ bị bắt cóc, ít nhất nó còn có cha mẹ... ít nhất nó còn có một gia đình...”
“Anh...”
“Bây giờ ta đánh chết kẻ buôn người, Tiểu Vũ lại không có cha, không có nhà... luật pháp, tính như vậy sao?”
“Vệ ca... anh đừng như vậy...”
Giọng ta bắt đầu run rẩy: “Vậy theo luật sư và thẩm phán của các ngươi... lựa chọn tốt nhất của ta lúc đó, lại là chỉ có thể đánh kẻ buôn người một cái, phản kháng tượng trưng một lần, rồi để con gái ta đi theo hắn sao?”
Tiểu Chu cúi đầu, không nói nên lời.
Quản giáo đằng sau ta cũng từ từ buông tay.
“Sau đó ta đi báo cảnh sát, chúng ta cùng nhau tìm vài năm...” Ta rơi nước mắt, “Nếu may mắn thì cuối cùng tìm thấy Tiểu Vũ trong rừng sâu núi thẳm, nhưng nó đã không còn nhận ra ta... nếu không may...”
Lúc này quản giáo nhẹ nhàng vỗ vai ta: “Đại Quốc...”
“Đến lúc đó kẻ buôn người cầm tiền bán con gái ta tiêu dao pháp ngoại vài năm, thậm chí còn có thể biến mất hoàn toàn...” Ta lại hỏi, “Chứng cứ lúc đó còn ít hơn bây giờ, đến lúc đó chúng ta định bắt hắn thế nào?”
Không khí trong cả căn phòng dần trở nên im lặng.
Ta biết ta thật sự không hiểu luật pháp, nhưng ta cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5234535/chuong-1388.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.