Chương [Không có tiêu đề]
Nói thật, ta căn bản không chắc Trương Phương có biết gì hay không.
Ta không nhớ đã từng gặp cô ta ở xưởng trước, ta chỉ nhớ có Mãn Độn.
Biểu hiện của Trương Phương quả thực có chút vượt quá dự liệu của ta. Sau ngày hôm đó, cô ta cứ như không có chuyện gì xảy ra, tuyệt nhiên không nhắc gì đến chuyện của ta.
Hằng ngày, cô ta chỉ cùng Mãn Độn ngồi hai bên ta, nhìn ta lắp diode vào chip.
Ta cũng chỉ có thể coi như không có chuyện gì, không ngừng giới thiệu cho hai người bọn họ công việc cần phụ trách trên dây chuyền này.
Trương Phương thuộc kiểu con gái thường thấy ở xưởng, nhiệt tình, cởi mở, nhưng không đủ thông minh.
Cô ta cầm kẹo thỏ trắng dường như không bao giờ vơi, muốn dùng nó để chinh phục tất cả mọi người trong xưởng. Nhưng thực tế, người bị cô ta chinh phục chỉ là những cô gái cùng kiểu với cô ta, bọn họ tạo thành một nhóm nhỏ khăng khít.
Còn Mãn Độn… hắn dường như cũng thay đổi. Ta vốn tưởng hắn trở nên ít nói là vì thấy ta, nhưng giờ xem ra Trương Phương rất quen với sự im lặng của hắn.
Hằng ngày, hắn chỉ cúi đầu làm việc, không nói một lời. Hắn hiếm khi cười, cũng ít khi có cảm xúc.
Hắn dường như đã biến thành một cỗ máy, hòa làm một với dây chuyền sản xuất. Băng chuyền động, hắn động, băng chuyền dừng, hắn dừng.
Thỉnh thoảng, khi đi lấy cơm, ta sẽ thấy Trương Phương cùng nhóm bạn nhỏ của mình, bọn họ cười nói, thì thầm. Ngược
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5234520/chuong-1373.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.