Thiên Xà như gặp ma, vội vàng bò dậy từ mặt đất, chạy nhanh đến bên cạnh cái lỗ đen, vịn tường thò đầu ra ngoài nhìn, vẻ mặt vô cùng tuyệt vọng.
“Chết tiệt…” Thiên Xà run rẩy nói, “Ngươi biết ngươi đã làm gì không?”
“Đương nhiên…” Bạch Xà cúi đầu đáp, “Dù sao thì cuộc đời ta cũng đã đếm ngược rồi, kéo được ai thì kéo, ha ha…”
Não Thiên Xà quay cuồng, hắn biết bây giờ giết Bạch Xà cũng chẳng có tác dụng gì, nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ có người lại dùng phương pháp tấn công này.
Vậy rốt cuộc bây giờ ta đã chết… hay chưa chết? Mãi mãi không thể quay về “Chuyến tàu”, có nghĩa là mãi mãi không thể xuất hiện trước mặt người khác, dù có sống sót thì sao chứ?
“Chết tiệt…” Thiên Xà vò đầu bứt tóc, “Phải bình tĩnh… phải bình tĩnh… nhanh nghĩ cách đi…”
“Ha ha ha ha!” Bạch Xà dường như đã mê man vì mất máu quá nhiều, nhưng vẫn cười nói, “Thiên Xà… ta quá hiểu ngươi… ngươi không thể tạo ra ‘Cánh cửa’, ngươi không thể quay về được đâu…”
Thiên Xà tức giận quay đầu nhìn Bạch Xà, biết vấn đề quả thực đã trở nên khó khăn. Ngay cả khi có người trên “Chuyến tàu” mở cửa phòng hắn, cũng chỉ thấy bên trong là một khoảng hư vô, ngay cả việc muốn cứu hắn cũng không làm được.
“Chuyến tàu” vẫn là “Chuyến tàu”, chỉ là bọn họ đã trật bánh.
“Ngươi…!!” Thiên Xà đi đến bên cạnh Bạch Xà, bóp cổ hắn kéo lên, tức giận nói, “Ta đã nói ta có thể nói chuyện với ngươi! Ngươi muốn gì cũng được!! Rốt cuộc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5234412/chuong-1265.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.