Địa Hầu vội vàng xông lên bịt miệng Giang Nhược Tuyết.
“Ta chết mất…” Địa Hầu sợ hãi nhìn ra ngoài cửa sổ một lúc lâu, sau khi xác nhận không gây ra “Tiếng Sấm Kinh Hoàng” mới từ từ bỏ tay xuống.
“Đừng bịt miệng ta!” Giang Nhược Tuyết đưa tay lau miệng, có chút ghét bỏ, “Ngươi đã rửa tay chưa?”
“Ai còn quan tâm rửa tay hay không…” Địa Hầu nói, “Các ngươi muốn chết thì đừng kéo ta theo, ta còn có những việc quan trọng khác phải làm, đi đi đi, ra ngoài tự mình làm phản đi.”
“Ngươi đã có tên trong danh sách làm phản rồi mà.” Giang Nhược Tuyết lớn tiếng nói, “Chúng ta đi rồi ngươi cũng là kẻ làm phản thôi.”
“Mẹ kiếp!” Địa Hầu lại muốn xông lên bịt miệng Giang Nhược Tuyết, nhưng cô lùi lại hai bước liên tiếp né tránh.
“Thật đó! Ngươi không xem danh sách sao?” Giang Nhược Tuyết chất vấn, “Kẻ làm phản Thân Hầu là ngươi đúng không? Chúng ta tìm đến đây theo bản đồ mà!”
“Đừng nói nữa!!”
“Có thể chính ngươi còn chưa nhận được tin tức.” Giang Nhược Tuyết tiếp tục nâng cao giọng, “Nhưng trong kế hoạch làm phản của chúng ta, ngươi chính là người tiếp ứng, bây giờ…”
“Được được được!!”
Địa Hầu hét lớn một tiếng, cố gắng kiềm chế âm lượng của Giang Nhược Tuyết, sau đó lại hạ giọng nói với cô: “Ngươi là đồ khốn nạn… Cố tình kéo ta xuống nước đúng không…”
“Hì hì.” Giang Nhược Tuyết cũng hạ giọng cười gian, “Bản giao kèo, xin thứ lỗi.”
“Ta bảo ngươi thuyết phục ta.” Địa Hầu nói, “Không phải bảo ngươi dọa ta.”
“Hiệu quả như nhau thôi.” Giang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5234322/chuong-1175.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.