Trần Tuấn Nam đau nhức khắp người sau cú lăn lộn, trong lòng mắng Kiều Gia Kính và Trương Sơn cả vạn lần.
“Hai ngươi đánh nhau thì đánh đi… sao lại ra tay nặng thế chứ… mẹ kiếp…”
Sở Thiên Thu lại tiến thêm một bước, nhận thấy trạng thái của Trần Tuấn Nam còn tệ hơn lúc nãy. Tuy không thể trực tiếp vào phòng xử tử hắn, nhưng sợi xích sắt ném ra thì hắn không thể tránh được nữa.
“Khụ khụ…”
Đúng lúc Sở Thiên Thu chuẩn bị tấn công lần nữa, hắn lại nghe thấy tiếng ho từ phía sau mình.
Hắn khẽ nhíu mày, quay đầu nhìn Kiều Gia Kính.
“Ta… đau quá…” Kiều Gia Kính hít sâu một hơi, từ từ mở mắt, “Đói bụng quá…”
“A… Lão Kiều, cuối cùng ngươi cũng tỉnh rồi…” Trần Tuấn Nam nằm trên đất trong phòng khác hét lớn, “Lên đi! Đánh chết hắn cho ta!!”
“Mê…?” Kiều Gia Kính nhận ra mí mắt mình dường như không còn sưng nhiều nữa, cơn đau trên người cũng giảm đi rất nhiều, nhưng rốt cuộc bây giờ là tình huống gì? Hắn mở mắt ra chỉ thấy một mảng đen kịt giữa không trung, cả người cũng có chút mơ hồ.
“Tiểu Sở! Tiểu Sở chuẩn bị giết chết hai chúng ta… ngươi mau dùng cái kỹ năng chết tiệt đó của ngươi phá giải phép thuật của hắn đi…” Trần Tuấn Nam vừa hét vừa ho, “Đợi tên nhóc này mất ‘Thiên Hành Kiện’ thì tiểu gia tự mình đứng dậy đánh hắn cũng được…!”
Kiều Gia Kính mất vài giây mới nhớ ra mình đang ở đâu, hắn cũng ho vài tiếng rồi từ từ mở miệng: “Thiên Thu Tử…? Được… Thiên Thu Tử, ngươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5234226/chuong-1079.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.