Trần Tuấn Nam đang cười bỗng mặt nặng trĩu, khiến Hàn Nhất Mặc cũng có chút hoảng sợ.
“Ngươi vừa nói gì?” Trần Tuấn Nam hỏi.
“Ta nói… ngươi có muốn lấy một 【chữ】 từ Kiều Gia Kính cho ta không…” Hàn Nhất Mặc càng hỏi giọng càng nhỏ.
“Thằng nhóc ngươi không bị bệnh chứ…?” Trần Tuấn Nam cau mày nói, “Những 【chữ】 đó là lão Kiều liều mạng bảo vệ rồi lại liều mạng đoạt về, bây giờ ngươi lại nói muốn lấy những 【chữ】 đó? Ngươi có bản lĩnh nói lại với ta lần nữa không?”
“Không phải, ngươi đừng giận…” Hàn Nhất Mặc cảm thấy tình hình bây giờ hơi hỗn loạn, “…ngươi không phải nói chúng ta là người cùng thuyền sao? Ngươi không phải cũng muốn phản bội sang phe đối diện sao?”
“Ưm…” Trần Tuấn Nam nghe xong gãi đầu, “Nói thì nói vậy, nhưng lão Kiều là huynh đệ của ta mà, 【chữ】 trên người hắn không được, ngươi đổi người khác đi.”
Hàn Nhất Mặc nghe xong chớp mắt: “Vậy… vậy được, vậy ta cướp từ đứa trẻ vừa nãy, được không?”
“Không được, đứa nhỏ đó là bạn vong niên của ta, trên người nó chắc chắn không được.” Trần Tuấn Nam ngoáy tai nói, “Đổi người khác.”
“…?” Hàn Nhất Mặc cảm thấy đầu óc vẫn hơi rối, “Vậy ta cướp từ mấy cô gái kia?”
“Thế mà được à?” Trần Tuấn Nam nói, “Ngươi là đàn ông con trai sao lại đi cướp đồ của con gái nhà người ta?”
“Không phải… ngươi…” Hàn Nhất Mặc ngừng lại, “Chúng ta bây giờ là người cùng thuyền, ta cũng không thể cướp 【chữ】 từ ngươi được chứ?”
Trần Tuấn Nam gật đầu: “Ngươi cũng không cướp được của ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5234214/chuong-1067.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.