Chỉ hai phút trước, Trần Tuấn Nam đã đi qua căn phòng có chữ “Tỵ” này.
Sau khi vào cửa, hắn xác nhận không có ai xung quanh, đang nghĩ cách xông vào “khu vực chuẩn bị chiến đấu” của đối phương thì một cảnh tượng mà hắn không thể ngờ tới đã xảy ra.
Cánh “cửa” trong phòng tự động mở ra.
Một người đeo mặt nạ đầu rắn rách rưới thò đầu ra ngoài, vài giây sau ánh mắt của người đó chạm vào Trần Tuấn Nam.
Trần Tuấn Nam chỉ nhớ Tề Hạ đã dặn hắn sau khi qua sông thì dùng cách vi phạm quy tắc để mở cửa dò xét bên trong, nhưng hắn không thể ngờ rằng “cửa” lại tự mở ra.
Nghĩ kỹ lại, chuyện này hình như lại đi vào ngõ cụt rồi, phía bên kia “cửa” cũng là người sống, tại sao không thể mở từ bên trong? Chỉ là cuộc đời của hắn dường như luôn vướng mắc với “rắn”, không biết con rắn trước mặt này có tính khí như thế nào?
Người rắn nhìn Trần Tuấn Nam một lúc, sau đó chớp mắt.
“Trông quen đúng không?” Trần Tuấn Nam hỏi.
“Quen.”
“Vậy có khả năng nào là chúng ta đã gặp nhau rồi không?”
“Có.”
Người rắn gật đầu, sau đó nhìn quanh: “Làm ra vẻ chính quy ghê, đây là chơi cái gì vậy?”
Trần Tuấn Nam nghe xong thì cảm thấy cạn lời.
Trọng tài của trò chơi lại hỏi một người tham gia trò chơi “đây là chơi cái gì”, vậy hắn nên biết hay không biết?
Trò chơi này lẽ nào còn cần phải giải thích luật chơi cho trọng tài sao?
“Có thể là một trò chơi ghép chữ do một đứa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5234194/chuong-1047.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.