Kiều Gia Kính cảm thấy một giọt mồ hôi chảy xuống từ trán, vừa lúc chảy vào mắt thì Trương Sơn động thủ.
Hắn không dám chớp mắt, mặc cho mồ hôi lướt qua nhãn cầu, để lại cảm giác đau rát mặn chát.
Trương Sơn sải bước lớn, nắm đấm giơ ra sau đầu, đấm một cú đơn giản nhưng mạnh mẽ vào đầu Kiều Gia Kính.
Cú đấm này trông có vẻ bình thường, nhưng Kiều Gia Kính lại cảm nhận được một luồng gió quyền cực lớn ập đến mặt. Hắn dựa lưng vào tường, nghiêng người né tránh, nắm đấm sắt của Trương Sơn đập vào tường.
“Rắc!”
Tiếng động lớn dường như có gì đó khác biệt so với trước, hóa ra Trương Sơn đã đấm nứt tường.
Kiều Gia Kính nhân lúc đối phương đánh hụt, lập tức dồn toàn bộ sức lực, tung một cú móc trúng sườn Trương Sơn. Nhưng Trương Sơn chỉ khẽ rên một tiếng, rất nhanh đã phản công.
Hai người nhanh chóng đổi quyền trong không trung. Mỗi cú đấm của Trương Sơn đều mạnh như đạn, Kiều Gia Kính bị dồn vào tường không thể lùi, ngoài việc né tránh sang hai bên thì chỉ có thể dùng cánh tay đỡ. Tuy trông có vẻ không bị thương, nhưng mỗi lần đỡ, cánh tay hắn lại bị chấn động đến tê dại.
Nắm đấm của Trương Sơn liên tục giáng vào bức tường trắng phía sau Kiều Gia Kính, rất nhanh bức tường đã vỡ vụn trên diện rộng. Nhưng bức tường này không biết được cấu tạo từ gì, sau khi vỡ vụn lại giống như tượng băng, bắt đầu nổ tung ra những hạt bột trắng.
Kiều Gia Kính tìm đúng cơ hội, dùng cánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5234183/chuong-1036.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.