Thiên Xà cau mày ngước mắt lên, ánh nhìn cầu cứu xuyên qua cặp kính gọng đen, hướng về phía một thanh niên béo đến mức gần như không thấy cổ ngồi đối diện.
Người này chính là Thiên Cẩu.
Thiên Cẩu cúi gằm mặt, nhìn chằm chằm mặt bàn như thể không muốn thấy bất cứ điều gì.
Thiên Xà biết rằng nếu Thanh Long có kế hoạch gì, Thiên Cẩu hẳn là người đầu tiên biết. Tiếp theo, nếu muốn tự cứu, mọi người chỉ có thể lén lút hành động dưới mí mắt của Thanh Long.
Thiên Cẩu đưa tay gãi gãi má phúng phính, rồi ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Thiên Xà.
Thiên Xà giả vờ đẩy kính, thực chất là để che khuất tầm nhìn của Thanh Long, sau đó nhíu mày thật mạnh với Thiên Cẩu.
“Đừng hỏi ta… ta không nói được…” 【Tiếng lòng】 của Thiên Cẩu trực tiếp truyền vào tâm trí Thiên Xà.
Nghe xong, vẻ mặt Thiên Xà càng thêm sốt ruột, nhưng đáng tiếc hắn không thể trực tiếp mở miệng, chỉ liên tục nháy mắt với Thiên Cẩu, hy vọng đối phương hiểu được tình thế cấp bách hiện tại.
“Chuyện này quá lớn… khuyên ngươi cũng đừng hỏi nữa… chúng ta vẫn nên bảo toàn mạng sống là chính.” Thiên Cẩu lại truyền 【tiếng lòng】 một lần nữa rồi lập tức cúi đầu, tránh đi ánh mắt của Thiên Xà.
“Mẹ kiếp…” Thiên Xà thầm mắng trong lòng, “Ngươi cũng không định đứng về phía Thiên Long nữa sao…”
Thanh Long nhìn dáng vẻ của Thiên Xà khẽ cười một tiếng, sau đó từ từ đứng dậy, và Thiên Xà cũng đứng thẳng người lên ngay lúc đó.
Thanh Long rời khỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5234088/chuong-941.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.