“Không thể nào…”
Giọng ta hơi nghẹn lại, cảm giác như cuộc đời mình bỗng chốc bị đảo lộn.
“Vì sao không thể?” Bạch Dương hỏi, “Ngươi bây giờ là một người thông minh, hẳn cũng có thể tự mình phát hiện ra manh mối chứ.”
“Chính ta…”
“Ngươi luôn cảm thấy ký ức của mình có vấn đề, vậy những ngày tháng ngươi ở ‘Vùng Đất Cuối Cùng’ có vấn đề không?” Bạch Dương nói, “Đôi khi nhìn từ một góc độ khác, mọi thứ sẽ trở nên sáng tỏ vô cùng.”
Ta nghe xong, từ từ nhíu mày… Bạch Dương đã nói ra một hướng mà ta chưa từng nghĩ đến.
Nói cách khác… ở thế giới thực, ta thực ra là một người bình thường đến mức không thể bình thường hơn được nữa? Lời Bạch Dương nói lần đầu tiên “bàn luận trên giấy” với ta bỗng vang lên bên tai:
“Yến Tri Xuân, ta suýt nữa quên mất ngươi là một người thông minh.”
Lúc đó hắn vì sao lại nói câu này? Suýt nữa quên mất ta là một người thông minh là có ý gì…?
Càng suy nghĩ về chuyện này, toàn thân ta càng run rẩy.
Câu nói ta thích nhất khi nói với người khác là “ta không phải là một người thông minh”.
Nhưng vì sao ta lại thường xuyên nói câu “ta không phải là một người thông minh” này?
Đây có giống lời một người thông minh sẽ nói ra không?
“‘Ta không phải là một người thông minh’ là có ý gì?” Lời Giang Nhược Tuyết cũng vang vọng trong đầu ta, “Trên đời này vốn dĩ không có nhiều người thông minh đến thế, có cần phải nhấn mạnh riêng không? Ta chưa bao giờ nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5234053/chuong-906.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.