“Những người khác?” Giang Nhược Tuyết nhíu mày hỏi, “Ai?”
Bạch Dương ngẩng đầu nhìn trời, sau đó thở dài nói: “Các ngươi lại đây đi, nếu có cách giải quyết thì… hãy giúp ta nghĩ xem.”
Ta nghe xong chỉ đành làm theo yêu cầu của Bạch Dương, bước tới đứng cạnh Nhược Tuyết.
Cả hai chúng ta đều im lặng chờ Bạch Dương nói, nhưng hắn lại cúi đầu như đang suy nghĩ điều gì đó. Ta thấy rõ ràng trong mắt hắn thoáng qua một tia sợ hãi.
“Khó nói lắm sao…?” Ta hỏi.
“Không…” Bạch Dương bình tĩnh lại, sau đó nói, “Không phải khó nói… mà là quá kỳ lạ… Ta sợ nói ra các ngươi sẽ nghĩ ta điên, từ đó giảm đi ý muốn giao tiếp với ta.”
“Không đâu.” Ta và Giang Nhược Tuyết gần như đồng thanh trả lời.
“Được, nếu đã vậy…”
Hắn ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào hai chúng ta, với vẻ mặt kỳ lạ nói ra một câu khiến ta rợn tóc gáy:
“Người trong lòng ta… cô ấy không có mặt.”
Ta và Giang Nhược Tuyết im lặng rất lâu, dường như đang cố gắng hiểu ý nghĩa của câu nói này, nhưng thật sự rất khó hiểu.
“Không, không có mặt nghĩa là…?” Giang Nhược Tuyết hỏi với vẻ khó hiểu.
Bạch Dương từ từ đưa tay ra, năm ngón tay xòe ra thành lòng bàn tay, rồi từ từ che đi khuôn mặt của chính mình.
“Không có mặt, nghĩa là không có ngũ quan… Khuôn mặt cô ấy phẳng lì…” Giọng Bạch Dương bắt đầu run nhẹ, “Khi cô ấy muốn biểu lộ cảm xúc… làn da phẳng lì trên mặt sẽ bắt đầu nhúc nhích… những cơ bắp vặn vẹo như côn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5234022/chuong-875.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.