Ngày tháng trôi qua, ta và Dương ca gặp nhau đúng hẹn.
Mỗi sáng, ta đều đến thăm hắn, trò chuyện một lúc rồi bắt đầu hành trình trong ngày.
Dù sao ta cũng không cần tham gia trò chơi, chỉ cần phát triển thế lực của “Cực Đạo” là đủ. Điều này không khó đối với ta, vì có “Nhân Quả” của Giang Nhược Tuyết giúp đỡ.
Phải nói là mọi chuyện thuận lợi hơn ta tưởng, giao tiếp với Dương ca cũng ngày càng trôi chảy. Chỉ có điều, hắn vẫn trông rất kỳ lạ – ánh mắt hắn đầy mơ hồ. Và từ rất lâu rồi, hắn không còn hỏi ta về “Cực Đạo” nữa, cứ như thể đã giao toàn bộ quyền quyết định cho ta.
Sau này, ta dần nhận ra rằng việc tìm kiếm người sẵn lòng gia nhập “Cực Đạo” trên đường phố đã không còn khả thi. Những cường giả hiện tại đa số đều muốn tham gia trò chơi để rèn luyện năng lực của mình.
Vì vậy, để “Cực Đạo” trở nên mạnh hơn, ta bắt đầu tham gia các trò chơi. Phải nói là... các trò chơi “Địa cấp” hiện tại dường như có chút thay đổi.
Từ hai năm trước đã như vậy... các trò chơi ở đây dường như đã trở nên khó hơn.
Nhưng ta vừa để kết giao cường giả, vừa để rèn luyện bản thân, nên trò chơi “Địa cấp” là không thể không đi. Dù sao ta cũng có “Hồi Âm” ổn định, chỉ cần không đánh cược mạng sống thì sẽ luôn an toàn.
Ta vẫn luôn cẩn trọng, thường ngụy trang rất tốt, cho đến nay vẫn chưa có ai nhìn thấy “Hồi Âm” của ta.
Sau khi bắt đầu tham
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5234017/chuong-870.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.