Ta và Trương Cường không ai dám lên tiếng, chỉ lặng lẽ nhìn con cừu trắng trước mắt.
“Trước hết, ta phải khen ngợi hai ngươi.” Bạch Dương nói, “Ta được phân ngẫu nhiên vào căn phòng này. Mặc dù ta có thể chọn đồng đội là ‘sinh tiêu’, nhưng ta không thể chọn ‘người tham gia’. Đối với ta, việc ‘trong phòng có người thông minh hay không’ rất quan trọng, may mắn là không làm ta thất vọng.”
“Chúng ta… là người thông minh?” Trương Cường dò hỏi, “Nhưng chúng ta rõ ràng chẳng làm gì cả.”
“Người quý ở chỗ tự biết mình, có bao nhiêu năng lực thì làm bấy nhiêu việc.” Bạch Dương nói, “Trò chơi ‘kẻ nói dối’ này có thể nhìn ra nhiều manh mối. Điều đầu tiên con người cần học khi trưởng thành là học cách im lặng.”
Nghe hắn nói, ta quả nhiên xác nhận suy nghĩ trước đó của mình, Bạch Dương rất mạnh.
Sức mạnh của hắn không nằm ở thể chất hay thể lực, mà ở tư tưởng và ý thức.
“Trên đời này luôn có những người thích bày tỏ suy nghĩ của mình, và cố gắng hết sức để người khác làm theo ý mình.” Bạch Dương tiếp tục nói, “Bảy người biến mất trước các ngươi đều như vậy. Dù hai ngươi có nhận ra ai là ‘kẻ nói dối’ cũng vô ích, bọn họ không hiểu các ngươi, nên cũng không định tin các ngươi. Bọn họ sẽ rất nhanh thuyết phục những người xung quanh tin mình, chỉ tiếc là ai cũng nghĩ như vậy, nên không ai thành công được.”
Lúc này ta lên tiếng, ta thực sự muốn tìm cơ hội nói chuyện với Bạch Dương.
“Nhưng theo lời ngươi…
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5233998/chuong-851.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.