“Nhưng ngươi không định giới thiệu chúng ta sao?” Tề Hạ dò hỏi, “Biết đâu chúng ta không cần thư giới thiệu, mà vẫn phù hợp một cách kỳ lạ với ‘Hội tương trợ’ của ngươi.”
“Ta không có ý định đó.” Địa Xà lắc đầu, “Các vị đừng phí công vô ích, ta đã nói muốn treo cổ là sẽ treo cổ, hôm nay không ai có thể ngăn cản ta.”
“Vậy nguyên nhân ngươi treo cổ là gì?” Tề Hạ hỏi.
“Vì ta quá đau buồn.” Địa Xà trừng đôi mắt đẫm lệ trả lời, “Ngươi có biết ta đau buồn đến mức nào khi nghe những khổ nạn của mấy người vừa rồi không? Bây giờ ta chỉ muốn treo cổ, chỉ có treo cổ mới có thể xoa dịu tâm hồn tổn thương của ta.”
“Nhưng ngươi…” Trần Tuấn Nam còn muốn nói gì đó, nhưng mũi hắn bỗng nhiên cay xè.
Một nỗi buồn không rõ nguyên nhân dần xâm chiếm tâm trí hắn, khiến hắn trong khoảnh khắc cảm thấy vô cùng tồi tệ.
“Mẹ kiếp…” Hắn lẩm bẩm lắc đầu, “Cái quái gì thế này…”
“Tuấn Nam tử… ngươi sao vậy?” Kiều Gia Kính bên cạnh dường như nhận ra Trần Tuấn Nam không ổn.
“Không phải… chuyện gì vậy… tiểu gia đột nhiên cảm thấy hơi mệt mỏi.” Trần Tuấn Nam gãi đầu, “Ta mẹ nó sao lại… không làm được việc gì ra hồn?”
“Hả?”
Ba người bên cạnh đồng loạt nhìn hắn.
“Ta ngay cả một con rắn chết cũng không giữ được…” Trần Tuấn Nam thở dài, “Bao nhiêu năm qua ta dường như chẳng làm nên trò trống gì… bây giờ cũng vậy…”
Tề Hạ lúc này nhíu mày, biết Trần Tuấn Nam hẳn đã trúng chiêu.
Nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5233962/chuong-815.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.