Vân Dao nói chuyện, mắt thỉnh thoảng liếc xuống phía dưới bên trái, rõ ràng là đang nói dối.
Nhưng Tề Hạ cũng rất thức thời không vạch trần, chỉ nhẹ giọng hỏi: “Ngươi nghĩ ta và Sở Thiên Thu ở đây vẫn chưa đủ, muốn kéo Văn Xảo Vân vào cuộc?”
Sở Thiên Thu thì luôn đứng một bên với vẻ mặt âm trầm, tâm trạng vô cùng phức tạp.
Hắn nhận ra nơi này có rất nhiều người đang bày bố cục, bản thân hắn và Tề Hạ chỉ là hai trong số những người chơi cờ.
Đương nhiên người chơi cờ cũng phân đẳng cấp, như những lời nói dối dài dòng mà Vân Dao bịa đặt, trong mắt Tề Hạ và Sở Thiên Thu rõ ràng là người chơi cờ cấp thấp nhất.
“Tề Hạ, ta không phải nói ngươi và Sở Thiên Thu không được…” Vân Dao nói xong, vẻ mặt phức tạp nhìn Sở Thiên Thu một cái, “Có lẽ hai người đều rất mạnh, nhưng ở đây càng nhiều người mạnh càng tốt, không phải sao? Kẻ thù của mọi người đều là ‘Sinh Tiếu’ hoặc ‘Thần Thú’, nên dù sao chúng ta cũng đứng trên cùng một chiến tuyến…”
“Cách nói này có chút không thỏa đáng.” Tề Hạ nói, “Bề ngoài có vẻ kẻ thù của chúng ta là ‘Sinh Tiếu’, là ‘Thần Thú’, nhưng nếu nhớ kỹ lại sẽ phát hiện, số lượng người chơi hại chết những người chơi khác ở đây còn nhiều hơn những kẻ thù này rất nhiều, vậy tại sao ta phải lôi kéo một người chơi mạnh mẽ?”
“Cái này…” Vân Dao nghe xong hơi do dự một chút, rồi nói, “Mặc dù rất nhiều người chơi tự tương tàn trong trò chơi, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5233902/chuong-755.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.