Nhưng lúc đó ta lại biết gì chứ? Sau khi gặp anh Cố Vũ và chị Tư Duy, ta đã kể cho bọn họ nghe về ý tưởng mà chị “Quan Hình” đã đưa ra cho ta.
Chỉ cần có thể giết chết tất cả “Người Tham Gia” hai vòng, thì chúng ta vẫn còn một tia hy vọng cuối cùng để giải thoát.
Đây có lẽ là cơ hội cuối cùng để ta tự giải thoát trước khi trở thành “Hoàng Tử Hạnh Phúc”.
Nhưng bọn họ nói với ta rằng điều đó là không thực tế.
Hiện tại, cả gia tộc có hàng ngàn thành viên, mà chúng ta chỉ có ba người.
Trong số hàng ngàn người đó, thậm chí còn có rất nhiều “Thanh Hương Giả” phù hợp để chiến đấu và tự vệ. Dù cả ba chúng ta đều cầm súng máy cũng chưa chắc đã giết được tất cả mọi người.
Huống chi là phải tiêu diệt toàn bộ liên tiếp hai vòng, hơn nữa chúng ta lại không có súng máy.
Bọn họ nói rằng cách thức “tẩy bài” một lần giết chết tất cả mọi người như vậy, e rằng ngay cả “Sinh Tiêu” cấp Địa cũng không làm được.
Theo cách phân loại của anh Cố Vũ, cả ba chúng ta đều là “Thanh Hương” hỗ trợ. Chứ đừng nói đến việc giết người, nếu thực sự đánh nhau thì ngay cả việc chạy trốn cũng là vấn đề. Những người đó đều là người sống, tuy hiện tại trông có vẻ không có chủ kiến, nhưng khi tính mạng bị đe dọa thì tuyệt đối không thể để mặc cho người khác định đoạt.
Thế là, con đường cuối cùng mà chị “Quan Hình” đưa ra cũng không thể đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5233866/chuong-719.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.