Tư Duy tỷ tỷ gật đầu, rồi quay sang nhìn ta, hỏi: “Ý ngươi là... nếu chúng ta cũng có thể tái tạo một màn hình hiển thị tương tự, thì khối lượng công việc của Hiệp Anh đệ đệ sẽ giảm đi đáng kể?”
“Đúng vậy.” Cố Vũ ca ca gật đầu. “Mặc dù ý tưởng rất hay, nhưng ta đã hỏi rất nhiều người ở Đạo Thành, không ai biết nguyên lý hoạt động của màn hình đó. Hơn nữa, trong ký ức của bọn họ, dường như màn hình đã đứng sừng sững ở đó từ rất lâu rồi.”
“Một màn hình có thể nghe thấy siêu năng lực trên người người khác...” Tư Duy tỷ tỷ nheo mắt, suy nghĩ kỹ một lúc rồi nói: “Ta cảm thấy chuyện này nói thì dễ... nhưng thực hiện thì khó quá... Nó làm sao để bắt được âm thanh? Bắt được rồi thì hiển thị ra sao? Nó có dùng điện không?”
“Cái này...” Cố Vũ ca ca suy nghĩ một lát, nói: “Chuyện này quả thực không giống do Thanh Hương gây ra, liệu có phải là một loại công nghệ nào đó không?”
“Công nghệ...?” Tư Duy tỷ tỷ ngẩn người. “Cố Vũ, ngươi vừa nói... phía trên màn hình đó treo một cái chuông đồng khổng lồ, đúng không?”
“Đúng vậy.”
“Màn hình và cái chuông đó lớn đến mức nào?”
“Kích thước màn hình giống như một mặt của container khổng lồ, nó được cố định bởi hai cây cột ở hai bên. Phía trên cây cột treo một cái chuông lớn, kích thước của nó bằng với chuông trong chùa.”
“Cái gì...?” Tư Duy tỷ tỷ cảm thấy hơi khó hiểu. “Cố Vũ, theo lời ngươi nói, thứ này không giống được xây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5233860/chuong-713.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.