“Sao có thể chứ…” Dư Niệm An vẫn nở nụ cười ngọt ngào khiến Tiểu Trình rợn tóc gáy, “Sao ngươi lại có thể bước vào giấc mơ của ta?”
Tiểu Trình trợn tròn mắt, cảm thấy mọi chuyện đang dần sáng tỏ trong đầu.
Tại sao vẻ mặt của Tề Hạ lại đờ đẫn như vậy? Tại sao Tề Hạ lại mất hết khả năng suy nghĩ?
Tại sao hắn thậm chí không thể nhận thức những điều đơn giản nhất?
Bởi vì trong giấc mơ này, bản thân hắn không phải là chủ nhân, hắn chỉ là một thành viên bị thống trị.
Hắn không khác gì những người đứng bất động trên đường phố, nếu có khác biệt, thì đó là Tề Hạ vẫn còn ngũ quan.
Nhưng tình huống kỳ lạ này đã xảy ra như thế nào?
“Chị Dư…” Tiểu Trình hít sâu một hơi, sau đó nuốt nước bọt, “Ta có thể coi như không biết gì cả… Vết nứt kia ta cũng không vá nữa, ngươi hãy để ta ra ngoài đi.”
Tiểu Trình cảm thấy cô gái trước mặt đáng sợ hơn nhiều so với tưởng tượng của chính mình, tình huống này hắn đã hoàn toàn không thể đối phó được nữa.
Cô đã sớm nhìn thấy hắn, nhưng lại cố tình giả vờ không thấy, mọi hành động của hắn trong mắt đối phương hẳn là buồn cười như một đứa trẻ con.
Cho đến khi hắn định can thiệp vào giấc mơ, cô mới ra tay ngăn cản, cô có quyền kiểm soát tuyệt đối giấc mơ này, muốn giết hắn cũng dễ như trở bàn tay.
Nhưng một khi hắn chết ở đây, cơ thể bên ngoài cũng sẽ chết theo, bây giờ chỉ có thể cầu xin
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5233828/chuong-681.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.