Khi Trịnh Anh Hùng chia bài xong, mọi người liền theo sự chỉ dẫn của Địa Hầu, lần lượt đặt một con chip “Đạo” lên bàn.
Trịnh Anh Hùng cũng rút một lá bài chung đặt ở giữa bàn.
“Lập Hạ”.
Lá bài này trong mắt Tề Hạ lập tức hóa thành số “bốn” và “sáu”, Lập Hạ năm nay là mùng sáu tháng tư.
Sau đó, Trịnh Anh Hùng rút một lá bài, đang định đưa cho Địa Hầu thì Trần Tuấn Nam gọi hắn lại.
“Khoan đã, nhóc con.” Trần Tuấn Nam nở một nụ cười gian xảo, “Đừng đưa cho anh Hầu, lúc chia bài hắn đã tự lấy lá đầu tiên rồi, ngươi cũng tự lấy đi.”
“À? Ta có thể sao?” Trịnh Anh Hùng ngẩn ra.
“Có thể lắm chứ.” Trần Tuấn Nam gật đầu.
Trịnh Anh Hùng cầm lá bài sắp phát ra trong tay, ngắm nghía hồi lâu, cuối cùng rất lo lắng đặt trước mặt mình, rồi mũi hắn động đậy, nhìn Tề Hạ.
Tề Hạ cũng nhìn hắn một cái vào lúc này.
Hắn luôn cảm thấy trạng thái của Trịnh Anh Hùng hơi kỳ lạ, tuy hai người không giao tiếp, nhưng giữa hắn và Trịnh Anh Hùng dường như có một thứ gì đó vô hình kết nối.
Trịnh Anh Hùng dường như có thể hiểu được tâm ý của hắn.
Đây cũng là lần đầu tiên Tề Hạ có cảm giác như vậy, cứ như đang hợp tác với một bản thân khác, chỉ tiếc là chính mình không thể thấu hiểu suy nghĩ của Trịnh Anh Hùng, chỉ có thể để Trịnh Anh Hùng đơn phương phối hợp.
Tề Hạ nghĩ đến đây, thầm nói trong lòng: “Trịnh Anh Hùng, nếu nghe thấy ta nói thì gật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5233793/chuong-646.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.