“Ôi chao!” Trần Tuấn Nam cười gian, nhìn con chuột lớn trước mặt, “Ngài nói chuyện hay thật đấy.”
“Ngài quá khen rồi.” Chuột chũi cười ngây ngô, “So với ngài, ta chắc là một người hướng nội.”
“Haiz, ngài nói gì vậy?” Trần Tuấn Nam xua tay, “Tiểu gia là người mắc chứng sợ xã hội số một kinh thành, ra ngoài còn không dám ợ hơi, chúng ta giống nhau cả thôi.”
“Vậy ta và ngài rất hợp nhau, ta cũng là kiểu người tám trăm năm không chủ động mở miệng nói chuyện.” Chuột chũi nhe hàm răng chuột của mình ra cười với Trần Tuấn Nam, “Hai người hướng nội như chúng ta hợp làm bạn nhất.”
“Chẳng phải trùng hợp sao?” Trần Tuấn Nam cũng cười toe toét đi về phía con ‘Địa Chi’ đó, trong lúc đó không ngừng đánh giá đối phương, “Vì tiểu gia ta hướng nội cả đời, đến giờ vẫn chưa có bạn bè gì cả.”
Và chuột chũi cũng từ đầu đến chân quét mắt nhìn Trần Tuấn Nam, hai người tuy cười tủm tỉm nhưng luôn cảm thấy bầu không khí rất kỳ lạ.
Kiều Gia Kính lúc này cũng lười biếng gãi đầu: “Hai người là đồng hồ báo thức à… sao vừa gặp mặt đã ồn ào thế?”
“Haiz, Kiều lão đừng bận tâm, tiểu gia ta đang kết bạn mà.”
“Mee…?” Kiều Gia Kính lúc này cũng cảm thấy thể lực đã hồi phục gần như hoàn toàn, từ từ bò dậy khỏi mặt đất, nhìn hai người đang dần tiến lại gần, cảm thấy khó hiểu.
Chuột chũi lúc này hơi cúi đầu về phía Trần Tuấn Nam, nói: “Ngài, đã chúng ta hợp duyên như vậy, sao ngài không vào ngồi chơi? Trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5233750/chuong-603.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.