Địa Mã khẽ cụp mắt, không biết phải làm sao.
Lúc này, Địa Trư ngẩng đầu nhìn cô, nói: “Ngươi cứ tạm thời đồng ý đi, trước tiên hãy chữa vết thương đã, nếu còn kéo dài thì chân ngươi chắc chắn sẽ phế mất.”
Địa Mã nhìn mọi người trong phòng, không biết đang suy nghĩ gì, một lúc sau mới nói: “Ta biết rồi.”
Lần này cô rời đi không ai ngăn cản, dù sao thì việc cần làm cũng đã xong.
Địa Mã bây giờ chắc sẽ không làm ra chuyện gì quá đáng nữa, chỉ có thể đợi cô ấy tự mình nghĩ thông suốt rồi quay về.
Trong phòng, kẻ gây bất ổn duy nhất còn lại là Địa Trư. Vì vài phút trước mọi người vẫn còn là kẻ thù, nên bây giờ không ai biết phải kết thúc như thế nào.
Chỉ thấy Địa Trư đi vài bước về phía Bồi Tiền Hổ, rồi cúi xuống vén ống quần lên, để lộ đầu gối trắng nõn của mình, sau đó chỉ tay vào đó.
“Sao thế?” Bồi Tiền Hổ hỏi.
“Đá ta đi.” Địa Trư nói.
“Cái quái gì?!”
Địa Trư thở dài: “Chuyện nào ra chuyện đó, vừa nãy ta không biết tình hình nên đã lén tấn công ngươi, bây giờ ngươi đá lại, chúng ta coi như hòa.”
“Mẹ kiếp…” Địa Hổ nghe xong cảm thấy hơi khó hiểu, “Nói ngươi giống trẻ con quả không sai chút nào. Ngươi đánh thì cứ đánh đi, ta cũng đâu có chết vì bị ngươi đánh, sao lại còn có chuyện ‘đá lại’?”
“Trước khi ta trở thành ‘Địa cấp’, ta vốn chưa đầy mười ba tuổi.” Địa Trư nói, “Nói ta là một đứa trẻ cũng không có gì sai, chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5233744/chuong-597.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.