Thanh Long rời đi lặng lẽ như khi hắn đến.
Mối liên kết mỏng manh giữa chúng ta, tựa như cánh ve, giống hệt sự hợp tác giữa ta và hắn: hắn muốn đến thì đến, muốn đi thì đi.
Ta chỉ có thể cố gắng hết sức để theo kịp bước chân của mọi người, không dám lơ là dù chỉ một khắc.
Lời nói của Thanh Long khiến ta nhìn nhận lại năng lực của Tề Hạ dưới một góc độ mới –
Sự đáng sợ của “Bất Tận Sinh Sinh” vượt xa sức tưởng tượng của ta.
Khi Tề Hạ “Hồi Ức”, tư duy của hắn chính là “Thần Sáng Thế”. Mối quan hệ này không còn đơn thuần là “hắn nghĩ ta còn sống” nữa.
Do đặc tính cứ mười ngày chúng ta lại chết một lần, Tề Hạ thậm chí có thể “tạo ra” những thân phận mới cho chúng ta.
Hắn nghĩ ta là “người tham gia”, vậy lần tái sinh tiếp theo ta nhất định sẽ là “người tham gia”.
Hắn nghĩ ta là “sinh tiêu”, vậy lần tới ta sẽ xuất hiện với tư cách “sinh tiêu”.
Như Thanh Long đã nói, chỉ cần Tề Hạ “Hồi Ức” đủ nhiều, nơi này một ngày nào đó sẽ trở nên có trật tự nhờ vào tư tưởng của hắn.
Hắn nghĩ “Thiên Long” là “đấng tối cao” ở đây, vậy Thiên Long với tư cách “đấng tối cao” sẽ xuất hiện.
Tề Hạ càng sợ Thiên Long, sức mạnh của Thiên Long sẽ càng lớn.
Đây là một sự trùng hợp đáng sợ đến nhường nào… lại để “Bất Tận Sinh Sinh” gặp “Luân Hồi Bất Tận”.
Từ khoảnh khắc hai đặc tính này gặp nhau, một cộng một bằng vô cùng, mỗi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5233707/chuong-560.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.