Thỏ Đất vạm vỡ đi đi lại lại trong phòng, hắn đi đến cánh cửa bên trái nhìn một chút, rồi lại đi đến cánh cửa chính diện nhìn một chút.
“Chúng ta bây giờ…” Hắn đưa cánh tay thô tráng gãi gãi cái đầu to béo của mình, “Các ngươi có nhớ chúng ta đã đi vào từ hướng nào không? Ai mang la bàn không?”
“Ngươi bị bệnh à?” Trần Tuấn Nam vừa ngoáy mũi vừa nói, “La bàn cái đầu ngươi ấy, chúng ta đang rất vội.”
Khương Thập cũng từ từ mở miệng ngáp một cái: “Đúng vậy… chúng ta vội… á á… thời gian.”
Thỏ Đất nghi hoặc quay đầu lại, hắn chưa bao giờ thấy hai người này vội vàng đến thế.
“Vậy hay là các ngươi đợi ở đây…” Thỏ Đất ngượng ngùng vẫy tay với mọi người, “Ta tự mình đi tìm đường trước… đợi ta tìm được rồi sẽ quay lại gọi các ngươi, được không?”
Tống Thất vừa định đồng ý, Trần Tuấn Nam lại đột nhiên bước lên một bước: “Sao có thể được? Thỏ Béo ca, chuyện này sao có thể để một mình ngài chịu khổ? Vì chúng ta đã vào sân chơi của ngài, vậy thì chúng ta cùng nhau đi.”
Mặc dù Thỏ Đất có khuôn mặt của một con thỏ, nhưng mọi người vẫn rõ ràng cảm nhận được ánh mắt của hắn đã thay đổi.
“Chúng ta cùng nhau?”
“Đúng vậy, Thỏ Đất ca.” Trần Tuấn Nam gật đầu, chỉ vào những bức tường hơi đen xung quanh nói, “Mỗi căn phòng ở đây đều đầy máu tươi, hôi thối chết tiệt… Ngài rốt cuộc đã giết bao nhiêu người ở đây?”
“À… cũng không nhiều…” Thỏ Đất nói, “Trước các ngươi, nhiều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5233625/chuong-478.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.