Kiều Gia Kính nuốt nước bọt, đưa tay sờ lên cánh tay mình.
Quả nhiên là quả cầu sắt, thời điểm phóng ra cũng đúng như Ninh Thập Bát đã nói.
Quả cầu sắt lạnh lẽo chỉ lăn nhẹ trên cánh tay hắn, nhưng lại như thể lột đi toàn bộ lớp da, để lại cảm giác đau rát bỏng.
Tuy nhiên, khi sờ kỹ lại, chỉ là bị ma sát nhẹ, không tính là bị thương.
“Cũng không khó đến thế…” Kiều Gia Kính cử động cổ tay, lại mở lại tư thế, “Xem ra chỉ cần coi đối thủ là một người có thể ra đòn bất cứ lúc nào, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều.”
Mặc dù nói vậy, nhưng trên trán Kiều Gia Kính vẫn lấm tấm mồ hôi lạnh.
Có thể chặn được quả cầu sắt đen tuyền này, thực lực là một phần, nhưng may mắn lại càng quan trọng hơn.
Chỉ cần góc độ lệch đi một chút, quả cầu sắt có thể đâm thẳng vào ngực hắn, không chết cũng tàn phế.
So sánh một quả cầu sắt bay với tốc độ cao với một “cú đấm” không có gì sai, nhưng cú đấm này quá nặng.
“Quan Nhị Gia… có phải vì ta sùng bái ngài nên ngài không ra tay sát hại không?” Kiều Gia Kính đứng dậy, chắp hai tay trước trán, rồi cung kính cúi chào, “Làm việc theo quy tắc, xin thứ lỗi.”
Mấy người đang đẩy xe cũng chỉ có thể vội vàng hoàn hồn, nhân cơ hội này nhanh chóng tiến về phía trước.
“Khoan đã…” Ninh Thập Bát đang ngồi trên ghế đột nhiên lên tiếng, “Cửu tỷ, đừng quá nhanh.”
“Sao vậy?” Bạch Cửu vẫy tay, ra hiệu cho mọi người giảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5233599/chuong-452.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.