“Ưm… chưa bao giờ cả…” Bạch Cửu lắc đầu. “Chúng ta bình thường không cần luyện tập mấy thứ này, dù sao cũng không cần tham gia trò chơi.”
“Vậy thì phiền phức thật rồi.” Kiều Gia Kính nói. “Các ngươi bình thường ít vận động, cũng không có sự phối hợp hay ăn ý gì. Nếu thật sự có vấn đề gì, thì cũng phải đợi đến khi trò chơi bắt đầu mới biết được.”
Kiều Gia Kính suy nghĩ một lát, đột nhiên nảy ra một ý hay.
“Này!” Hắn đứng từ xa gọi Địa Mã. “Có thể cho chúng ta thử trước một chút không?”
“Thử, thử trước?” Địa Mã hơi ngẩn ra. “Thử cái gì?”
“Cái xe trâu ngựa kia có thể cho chúng ta đẩy thử trước không?” Kiều Gia Kính nói. “Chúng ta thử xem có dễ đẩy không đã. Nếu không dễ đẩy thì làm sao chúng ta chơi được?”
“Không có quy tắc này!” Địa Mã nói. “Ta trước giờ chưa từng cho ai đẩy thử ‘Mộc Ngưu Lưu Mã’ của ta. Các ngươi đừng hòng chiếm tiện nghi.”
Lúc này, một người đàn ông cao ráo, mặt mũi lạnh lùng bên cạnh Kiều Gia Kính cười khẩy một tiếng, mở miệng nói: “Địa Mã, ‘Mộc Ngưu Lưu Mã’ mà cô dày công chế tạo… tác dụng là để giết người trên mặt băng sao?”
Kiều Gia Kính ngẩng đầu nhìn người này. Nếu không nhầm, hắn là Cừu Nhị Thập của “Kình Phong”.
“Đương nhiên không phải!” Địa Mã khó chịu trả lời. “Ta không phải đã nói rất nhiều lần rồi sao? Đây là vật phẩm thất truyền mà ta đã dày công phục chế!”
Kiều Gia Kính dùng khuỷu tay huých Bạch Cửu bên cạnh: “Người này định làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5233592/chuong-445.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.