“Này… Tề Hạ…” Thứ Bảy cảm thấy có gì đó không ổn, “Có phải không đúng không? Khâu Thập Lục đâu rồi?”
Một tia lo lắng chợt lóe lên trong lòng cô. Vừa định cúi đầu truyền âm thì Tề Hạ đã gọi cô lại.
“Không cần truyền âm, đi lấy trái cây đi.”
Tề Hạ nói xong quay người vào phòng, đưa tay lấy ba quả đào rồi đi ra.
Những người còn lại sau một thoáng ngập ngừng cũng cầm trái cây trong phòng mình đi ra, sắc mặt ai nấy đều không tự nhiên.
Tề Hạ nhìn những loại trái cây trong tay bọn họ, lần lượt là ba quả thanh long đỏ rực, ba quả quýt nhỏ xíu, ba quả đào, và… một quả lựu.
“Một quả lựu?” Tề Hạ cau mày nhìn La Thập Nhất, “Chuyện gì vậy?”
“Trong phòng đó chỉ có một quả lựu thôi, đừng nói chuyện này nữa…” La Thập Nhất cau mày, vẻ mặt thận trọng nhìn chằm chằm Tề Hạ, “Thập Lục sao rồi, cô ấy đâu…?”
“Bị bắt rồi.” Tề Hạ nói, “Con ‘chuột’ lang thang trên hành lang đụng phải con ‘mèo’ đi kiếm ăn, nên bị bắt đi rồi, chuyện này rất bình thường mà?”
“Bình thường…?” Bát Vương nghe xong gân xanh nổi lên, chạy tới một bước túm lấy cổ áo Tề Hạ, “Ngươi nói cái quái gì vậy?! Ngươi lôi ra một đống kế hoạch chó má của chính ngươi, kết quả bây giờ lại giả vờ bình tĩnh nói ‘bình thường’?”
Tề Hạ lạnh lùng nhìn Bát Vương, khẽ nói: “Ngươi có phát hiện ra một vấn đề không?”
“Cái gì…?”
“Ngươi một lòng vì bọn họ, kết quả để bọn họ hôn ngươi một cái thì nhận lại một vẻ mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5233579/chuong-432.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.