“Ta…” Địa Dương sững sờ, rồi nhìn sang Địa Cẩu, “Đừng nói lung tung, ta làm gì có kế hoạch nào khác?”
Địa Hổ nghe vậy cũng thấy lạ.
“Lão Hắc… ngươi đang toan tính gì?” Hắn từng bước tiến lại gần Địa Dương, “Dù ta thường muốn giết ngươi, nhưng ta biết ngươi không có ý xấu… nhưng bây giờ… ngươi đang nghĩ gì?”
“Ta…” Địa Dương hoàn toàn cứng họng. Trước khi đến căn phòng này, hắn không lường trước được diễn biến hiện tại, nên chưa kịp chuẩn bị lời giải thích.
“Ngươi muốn bán đứng ta?” Địa Hổ hỏi.
“Đừng có nói bậy.” Địa Dương quát lên, “Nếu ta muốn giết ngươi, ta chắc chắn sẽ đường đường chính chính đánh một trận với ngươi, tố cáo hay bán đứng ngươi thì tính là gì?”
“Vậy thì ta hơi khó hiểu rồi…” Địa Hổ nhìn Địa Dương như nhìn tội phạm, khiến Địa Dương cảm thấy khó chịu khắp người, “Có chuyện gì mà không thể nói với ta? Cái gì mà ‘ngươi không thể rời đi cũng không thể làm phản’?”
“Ta không thể nói.” Địa Dương đáp, “Chuyện này có ẩn tình khác, nên thật sự không thể nói.”
“Thì ra ngươi thật sự có chuyện giấu ta…” Địa Hổ cau mày, khuôn mặt lớn dịch lại gần Địa Dương, “Có liên quan đến Dương ca?”
Sắc mặt Địa Dương cũng trở nên nặng nề, trầm giọng nói: “Hổ Mất Tiền, nếu ngươi thật sự nghĩ cho Dương ca, thì bây giờ tuyệt đối không được gây rối.”
“Cái gì…?”
“Dương ca có sắp xếp của chính mình, ngươi hãy sờ cái đầu to như miếng bọt biển của ngươi mà tự hỏi, kế hoạch của ngươi và Dương ca, cái nào đáng tin
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nhat-chung-yen-c/5233547/chuong-400.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.